Hắn luôn cảm thấy trong đó có vấn đề lớn.
Không phải không tin Trừ Thụ, mà là càng suy ngẫm, càng cảm thấy toàn bộ sự việc này đều toát ra mùi vị âm mưu.
Động tĩnh bên phía Tào Tháo, tuyệt không đơn giản như hắn tưởng tượng.
“Năm xưa ta câu cá ngoài thành, tình cờ gặp hắn đang đâm cá giữa sông. Bấy giờ hắn áo quần rách rưới, đầu bù mặt bẩn, chính là một tên lưu dân mà thôi.”




